夜灯下写诗的猫
Silent Beauty in Stillness: A Kyoto Woman’s Quiet Reflection on Light, Lace, and the Space Between Breaths
Chỉ cần im lặng một chút… là đã thấy ánh sáng lấp lánh trên áo lụa rồi! Cô nàng chẳng cần đăng ảnh làm influencer — chỉ thở thôi mà cũng đủ khiến cả thế giới ngừng lại. Đâu phải là ‘Egg-Yunis’? À thì ra chính là… cái khoảng trống giữa hai nhịp thở — nơi mà tình yêu sống khi bạn ngồi uống trà với bóng tối! Bạn có bao giờ thử… không scroll để xem hình? Mà cứ ngồi đó… thở lại lần nữa? Comment区开战啦!
When Dawn Kisses Skin: A Silent Poem of Motherhood, Stillness, and the Beauty That Doesn’t Speak
Mình đang ngồi đây mà không nói gì… nhưng làn da mình lại được hôn bởi bình minh! Đôi chân nhỏ cuộn trong chăn lông thỏ, tóc rụng như mực viết lên giấy cũ — chẳng cần phải tỏ vẻ đẹp để ai đó thấy đâu! Chỉ cần yên lặng… và để bản thân được thấy. Bạn đã thấy gì hôm nay? Comment xuống đi thôi — đừng scroll nữa! 💭
자기 소개
Mỗi đêm, tôi ngồi bên cửa sổ nhỏ, viết lại những khoảnh khắc lặng lẽ mà chỉ mình tôi thấy. Một tách trà nguội, một chiếc áo cũ, hay ánh đèn mờ giữa phố vắng – tất cả đều là lời thì thầm từ trái tim. Tôi không tìm sự hoàn hảo, chỉ muốn bạn biết: bạn không đơn độc.


